30 tuổi đời

1. Tôi biết thân tôi [Am] nghèo nên đời tôi đâu dám [C] yêu

Tôi biết tôi không [Am] tiền thì nào dám nói yêu [Dm] ai

Nghèo tiền nghèo [G] bạc nên chữ tình tôi cũng long [C] đong

Vậy nên ai [E7] muốn yêu một người nghèo như [Am] tôi.

 

2. Tôi biết phận làm [Am] thuê nên đời tôi đâu dám [C]

Tôi biết không sự [Am] nghiệp thì nào dám nói tương [Dm] lai

Tiền lương không [G] đủ sống qua ngày thì lo [C] ai

Vậy nên ai [E7] dám gửi thân phận mình cho [Am] tôi.

 

ĐK:

Thân [G] trai ba mươi tuổi [C] đời

Hai bàn tay [Em] trắng nói lên được [Am]

Nhà [C] nghèo tựa vách tranh [Dm] xiêu

Bôn ba kiếm [E7] sống qua ngày người [Am] ơi.

 

3. Thôi trách chi mình [Am] nghèo vì đời đâu ai giống [C] ai

Thôi cố sống qua [Am] ngày kiếp người rồi cũng qua [Dm] nhanh

Người ta giàu [G] có nên thứ gì người ta cũng [C]

Còn tôi nghèo [E7] khó nên đứng nhìn đời vậy [Am] thôi.