Ăn năn muộn màng

1. Đêm [Am] nay nghe mưa rơi buồn giăng tê [C] tái

Mưa [Dm] rơi, con phố [E7] quen giờ vắn em [Am] rồi

[F] đơn, nơi quán [G] khuya nghe [Am] đau nhói tiếng [Dm] cười

Cuộc tình [G] ta, như sóng xô tan vào biển [E7] khơi.

 

2. Đêm [Am] nay, nghe mưa rơi tình em xa [C] lắm

Lang [Dm] thang, ta đến [E7] nơi hẹn cũ bao [Am] lần

Mưa [F] khuya, rơi ướt [G] thêm đôi [Am] vai áo phong [Dm] trần

Từng ngày [G] qua, nghe tiếng [E7] mưa ta cuối đầu ăn [Am] năn.

 

ĐK:

Ngày đó ta như dòng [Am] sông trôi giữa vô [F] tình

Ngày đó đâu hay tình [G] em như sóng âm [C] thầm

Một phút giây bên đời [Dm] em rồi ta lãng [E7] quên

Mà nào [G] ngờ em mang nỗi [E7] đau, dịu êm.

Ngày đó ta ôm mộng [Dm] mơ nơi chốn xa [F] mờ

Ngày đó mưa rơi lạnh [G] căm em vẫn mong [C] chờ

Chợt tiếng mưa rơi giờ [Dm] đây lòng ta nhớ [G] em

Thầm nguyện [E7] cầu cho em tháng năm, bình [Am] yên.