Anh Có Thể Đừng Rời Xa Em Được Không (nhạc Hoa lời Việt – Thiên Tú)

Người yêu [Em]dấu ơi xin chớ xa anh [Em]mà.

Người hãy [G]nói rằng anh đã sai ở [D]đâu.

Một điếu [Em]thuốc cô đơn lắm.

Uống cho [Bm]say chẳng thể quên.

Vẫn mình [C]anh trong đêm nước [D]mắt không ngừng rơi [Em].

 

Người yêu [Em]dấu ơi xin chớ xa anh [Em]mà.

Vì anh [G]yếu mềm khi vắng bóng hình [D]em.

Người đã [Em]hứa yêu thương mãi.

Cứ ngu [Bm]ngơ anh vẫn tin.

Phải làm [C]sao thoát được lưới [D]tình em đã giăng [Em].

 

Người yêu [Em]dấu ơi xin chớ xa anh [Em]mà.

Giờ anh [G]quá buồn bao nhớ thương cuồng [D]quay.

Dù anh [Em]đã đã giải thích.

Cớ sao [Bm]em em ngó lơ.

Có phải [C]chăng yêu thương [D]giờ đã phai màu [Em].

 

Người yêu [Em]dấu ơi xin chớ xa anh [Em]mà.

Từ khi [G]vắng người anh mất đi niềm [D]tin.

Còn đâu [Em]nữa thương với nhớ.

Tâm chân [Bm]tình em đánh rơi.

Biết tìm [C]đâu yêu thương [D]giờ này hóa băng [Em].

 

Người yêu [Em]dấu ơi xin chớ xa anh [Em]mà.

Người hãy [G]nói rằng anh đã sai ở [D]đâu.

Một điếu [Em]thuốc cô đơn lắm.

Uống cho [Bm]say chẳng thể quên.

Vẫn mình [C]anh trong đêm nước [D]mắt không ngừng rơi [Em].

 

Người yêu [Em]dấu ơi xin chớ xa anh [Em]mà.

Vì anh [G]yếu mềm khi vắng bóng hình [D]em.

Người đã [Em]hứa yêu thương mãi.

Cứ ngu [Bm]ngơ anh vẫn tin.

Phải làm [C]sao thoát được lưới [D]tình em đã giăng [Em].

 

Người yêu [Em]dấu ơi xin chớ xa anh [Em]mà.

Giờ anh [G]quá buồn bao nhớ thương cuồng [D]quay.

Dù anh [Em]đã đã giải thích.

Cớ sao [Bm]em em ngó lơ.

Có phải [C]chăng yêu thương [D]giờ đã phai màu [Em].

 

Người yêu [Em]dấu ơi xin chớ xa anh [Em]mà.

Từ khi [G]vắng người anh mất đi niềm [D]tin.

Còn đâu [Em]nữa thương với nhớ.

Tâm chân [Bm]tình em đánh rơi.

Biết tìm [C]đâu yêu thương [D]giờ này hóa băng [Em].

 

Người yêu [Em]dấu ơi xin chớ xa anh [Em]mà.

Giờ anh [G]quá buồn bao nhớ thương cuồng [D]quay.

Dù anh [Em]đã đã giải thích.

Cớ sao [Bm]em em ngó lơ.

Có phải [C]chăng yêu thương [D]giờ đã phai màu [Em].