Anh Nói Em Nghe Đi

Nhiều [C]lần lo sợ đánh mất khiến em nghĩ [F]lại

Bởi [C]vậy nên sự bối rối trong em kéo [F]dài

Rồi [Em]đến hôm nay có lẽ không thể bình [Am]tâm thêm nữa

Em [Dm]hãy nói cho em hay điều [G]chưa biết đi

 

[F]là em sắp phải nghe sự thật đớn [C]đau

Thì [Dm]em hưa không trách anh đâu, dẫu [G]nửa lời

 

Anh nói thử [C]xem, thời gian bên [G]em

Là những ngày [Bb]vui hay anh cố gắng chỉ [G]vì thương em thôi.

Những lúc hỏi [C]han chuyện trò [Am]miên man

Là nhớ là [Dm]mong hay chỉ như thói quen đã [G]mất hết bang khuâng?

 

Còn những vòng [Em]tay, em thấy cũng [Am]đã thôi đắm say

Những ánh nhìn vội [F]vàng nụ hôn trao dở [C]dang.

Em chẳng còn [F]nhớ lần cuối anh [Em]nói những tiếng [Am]yêu

Đã từ bao [Dm]giờ, liệu anh còn là của [G]em

Hay [C]không

 

Bởi [C]vì những ngày xưa ấy đã qua mất [F]rồi

Ngày [C]anh không ngại mưa nắng khiến em [F]yêu đời

[Em]lẽ thấp thoáng bên anh thêm một người [Am]con gái khác

Em [Dm]chưa biết nhưng em sợ mình [G]không nghĩ sai.

 

Nên [F]hôm nay em rất muốn mình đứng trước [C]nhau

[Dm]chẳng để cho những vấn nghi nối [G]tiếp mãi.