Anh thật ngốc

1. Người [Am] ơi em có biết [Em] không?

Tình yêu [F] đó từ [G] lâu đã [C] âm thầm

[Dm] Mang trong lòng anh bao ngày [Em] qua không nói ra

Bởi [F] anh sợ em sẽ từ [C] chối

 

2. Nhiều [Am] khi chung bước sánh [Em] đôi

Lòng muốn [F] nói sợ [G] em sẽ [C] chê cười

[Dm] Đơn phương tình anh âm thầm mang [Em] theo tháng năm

Vẫn [F] cứ không [G] nói lên [C] thành lời

Pre: Rồi một [C] hôm em bảo anh em [G] đã yêu một người

Một [C] chàng trai đã làm em xao [Em] xuyến

Anh [Dm] nhói đau trong con tim rồi [G] anh tự trách anh

Quá [F] ngốc không nói lên lời [Em] yêu

 

ĐK: Giờ nhìn [Am] em đang cùng ai [Em] tay đan bàn tay

Giờ muốn [Dm] nói thì [G] cũng đã quá [C] muộn màng

Tình yêu [Dm] ngu ngơ trẻ con [Em] bây giờ lớn khôn

Vẫn [Dm] cứ dấu trong lòng [Em] của anh

Giờ nhìn [Am] em bên người ta [Em] anh quay mặt đi

Tự trách [Dm] móc vì [G] chẳng nói [C] thật lòng

Giờ đây [Dm] khi không còn em [Em] anh ngồi suốt đêm

Ngốc [F] quá nên [G] mất đi [Am] một người