Áo trắng thiên thần

1. Từ màu trắng [C] trinh tà áo trắng thiên [Em] thần

[A7] Gieo trong lòng [Dm] mình nguồn [G7] ấm áp vô [C] ngần

Từ những cánh [F] tay đang giành lại cuộc [C] sống

Của những hình [Em] hài chỉ còn trong mong [G7] manh.

Từ những ngón [C] tay lần trên mũi kim [Em] dài

[A7] Tôi nghe lòng [Dm] mình dần [G7] xa những u [C] hoài

Chập chờn những [F] đêm không gian chìm u [C] tối

Những áo trắng thiên [G7] thần dường như vẫn [C] bên mình.

 

ĐK:

Tôi đang ở [Fm] đâu thiên đàng hay địa ngục

Tôi còn biết [G7] gì khi cơn đau giày thân [Ab] xác

Trong cơn mộng [Fm] say ai ngồi gần tôi [Eb] đây

Cũng áo trắng thiên [G7] thần ghì tôi chốn dương [C] trần.

 

2. Ngàn đời khó [C] quên những bóng dáng êm [Em] đềm

[A7] Xoay trong bụi [Dm] trần tà [G7] áo trắng thiên [C] thần

Và những cánh [F] tay êm ru từng cuộc [C] sống

Với những nụ [Em] cười ngợp tình thương mênh [G7] mông.

Từ màu trắng [C] trinh tà áo trắng thiên [Em] thần

[A7] Tôi nghe lòng [Dm] mình sầu [G7] đau lắng tan [C] dần

Đời còn dễ [F] thương không gian còn tươi [C] thắm

Khi áo trắng thiên [G7] thần còn vương vấn [C] bên mình.