Bài ca phiêu lãng

1. Đường xa đưa [Dm] bước chân ta qua miền lãng [Gm] du

Về nơi cát [C] trắng mên mang nghe ngàn gió [F] reo

Ta hát nghêu [Gm] ngao giữa vùng đồng hoang bát [Dm] ngát

Vui với thiên [Gm] nhiên hòa mình cùng muôn cỏ [A7] cây

 

2. Trời xanh mây [Dm] trắng theo ta trên từng bước [Gm] đi

Dòng sông trong [C] mát đêm sang êm đềm dưới [F] trăng

Soi bóng lung [Gm] linh muôn vàn vì sao lấp [Dm] lánh

Giữa cõi bao [Gm] la mơ [A7] màng hồn ta ngất [Dm] ngây

 

ĐK1 : Cùng nhau ta [Dm] hát khúc hát phiêu lãng âm vang rừng [Bb] xanh

Bầy chim vui [C] hót ríu rít trong nắng như đang hòa [F] ca

Màn đêm xuống [Gm] rồi , bên ánh lửa [A7] hồng

bập bùng giữa trời nào ta khiêu [A7]

 

ĐK2 : Hè đi thu [Dm] đến ta vẫn cứ hát hát cho đời [Bb] vui

Mặc cho nhân [C] thế khen chê ta vẫn luôn luôn cười [F] tươi

Dù bao nắng [Gm] mưa , giông tô trên [A7] đời,

bài ca phiêu lãng mãi còn ngân [Dm] vang.