Bàn tay của cha

1. Bàn tay [Am] cha nhẹ nhàng cầm lấy tay [Em] con

Từ ngày [Am] chào đời cho đến lúc lớn [G] khôn

Đôi bàn [Am] tay ấm áp đã in sâu [G] vào trí nhớ

Trong những ký [Em] niệm của ngày thơ [G] ấu

 

2. Cầm tay [Am] Cha bỗng nhiên nước mắt tuôn [Em] rơi

Vì con [Am] thấy hạnh phúc và thấy xót [G] xa

Đôi bàn [Am] tay vất vã đã chai sần [G] và thô ráp

Như một cánh [Em] đồng sau lúc trổ [Am] bông

 

ĐK: Con biết Cha [F] dành cho con tất cả những [G] gì quý giá

Những gì Cha [Dm] nghĩ tốt cho [G] con đoạn đường mai [C] sau

Những vết chai [F] sần có lẽ là những nhọc [G] nhằn Cha mang

Nặng nề trên [Dm] lưng và cả [G] đôi vai của [Am] Cha

Con ước mình [F] được giữ mãi những phút yên [G] bình bên Cha

Chỉ cần bên [Dm] Cha con sẽ [G] chẳng sợ gì phía [C] trước

Con ước [F] mình được ôm cha như khi thơ [G] bé xưa kia

Nụ cười giòn [Dm] tan cả buổi [G] chiều vàng nắng [Am] tươi