Bao la mẹ ngồi

Mẹ [Em] tôi lúc nhớ lúc [Am] quên

Tôi ngồi bên mẹ lúc gần lúc [Em] xa

Mẹ [Am] tôi ngồi giữa bao la

Chiều mênh mông [D] gọi, chiều tha thiết [G] buồn.

Mắt [Em] tro lệ chảy xa [D] nguồn

Bàn tay mẹ nắm đôi bàn tay con

Mẹ [B7] ơi sương gió chiều hôm

Bàn tay mẹ lạnh vẫn dồn chút [Em] hơi.

Bàn [Em] tay mẹ [B7] lạnh, mẹ [D] ơi

Vẫn dồn hơi [D7] ấm như thời nào [G] xa

Con [B7] như ngọn lúa la [Em] đà

Áo nâu mưa [B7] nắng mẹ là quê hương.

Ngồi [Em] trông mẹ nhớ, mẹ [Am] quên

Đứa còn đứa [B7] mất mẹ thêm đau [Em] lòng

Thương [D] con ngày đợi đêm [G] mong

Đứa gần mẹ [D] nhớ đứa vùng trời [B7] xa.

Ôi [Em] vòng tay mẹ thiết [Am] tha

Trái hoàng hôn [B7] rụng hiên nhà, vỡ [Em] toang

Bao [Am] năm mẹ một tấm lòng

Hóa thành sen [B7] nở âm thầm tỏa hương.

Mẹ [D] ơi chín hướng mười [B7] phương

Mẹ là Bồ Tát trong lòng chúng [Em] con.