Biết làm sao gần

1. Tôi yêu em trong ánh mắt [Am] nhìn [Bb]

Tôi yêu em một nhớ nhung [F] hiền [D7] [Gm]

Ôi long lanh những phút êm [Am] đềm

Nghe trong [Dm] tôi thiết tha nỗi [Gm] niềm

Trông chờ [G7] nào chập chờn xao [C] xuyến.

 

2. Em quanh đây em đã xa [Am] mờ [Bb]

Tôi hoang vu tôi bỗng ru [F] hờ [D7] [Gm]

Tôi lang thang biết mấy bến [Am] bờ

Còn lại [Dm] gì tháng ngày hững [Gm] hờ

Đợi em [C7] mãi tôi thành ngu [F] ngơ.

 

ĐK:

Em yêu [F] ơi em có hay [C] chăng?

Đời mỏi mòn nên tình bâng [Dm] khuâng

Có bao [Bb] giờ em lãng [Dm] quên?

Dẫu ân [Gm] tình chưa biết [Am] tên

[Gm] Sợi tóc tơ chưa trao [C] đền.

Mắt [F] em trăng mộng [C] mơ đong đầy

[Bb] Thương yêu thơ ngây đắm [Am] say

Một lần em đến không băn khoăn

Không phàn [Bb] nàn, [C] không dối [F] gian.

 

3. Mưa thương ai mưa đứng khóc [Am] thầm [Bb]

Tôi yêu em tôi nhớ vô [F] cùng [D7] [Gm]

Trăm cung tơ cũng hóa mơ [Dm] mòng

Viết bài ca gởi em cõi [Gm] lòng

Em xa [C7] xăm biết làm sao [F] gần.