Bình an

1. Bình an là [Em] lúc tim ta chợt [D] thấy yêu thương trào [C] dâng [Am]

Bình an là [D] lúc hoa rơi lặng lẽ khi đang mùa [G] dông [Bm]

Bình an tựa khói [Am] sóng bình an giọt sương [Em] trong

Cuộc đời êm [C] ái cứ trôi [D] qua một thoáng thong [B7] dong.

 

2. Bình an là [Em] lúc chim ca một [D] sáng bao la hồn [C] nhiên [Am]

Bình an là [D] thoáng mây bay về [C] cõi [B7] xa xăm thần [G] tiên [B7]

Bình an sợi nắng [Am] mới bình an giọt tinh [Em] khôi

Cuộc đời thơm [C] ngát đã cho [B7] ta rộn rã tiếng [Em] cười.

 

ĐK:

Cuộc đời [Am] như khói sương [G] tan mùa xanh [Bm] tới [E7]

Để tình [Am] ta mãi thênh [G] thang ngọn gió [B7] lơi [E7]

Mình cùng [Am] nhau sống yên [G] vui ngày rất [Bm] mới [E7]

Tình chợt [Am] nghiêng giấc chiêm [B7] bao về sáng [Em] ngời

Lòng chợt [Em] thấy bình [D] an từ khi [C] em bước [G] vào [B7]

Đời đã [Em] nở niềm [Am] tin từ trong [B7] tim ái [Em] hòa.

 

3. Bình an là [Em] lúc ta nghe giọng [D] nói êm êm chiều [C] hôm [Am]

Bình an là [D] chén cơm ngon cùng [C] với bao [D] la người [G] thân [Bm]

Bình an là nỗi [Am] nhớ bình an dù bơ [Em]

Bình an rất giản [B7] dị

Mở lòng đi [Am] nhé sẽ cho [B7] ta một thoáng an [Em] bình.