Bơ vơ (Malaguena Salerosa)

[Em] Quê hương ta đâu? Gia đình ta đâu?

Bạn bè ta đâu? Người tình [Am] nơi nao?

[D] Tình đời ngày nào không ai [G] thấy đâu!

[C] Ôi thương yêu sao bỗng phai [B7] tàn mau?

[Em] Con sông xưa đâu? Khu rừng xa đâu?

Ðường chiều thật sâu (cho) người tình [Am] ôm nhau

[D] Cuộc đời nhiệm mầu không mang [G] đớn đau

[C] Ôi thương yêu ca hát cho [B7] đời sau

[B7] Lìa khỏi quê nhà ôi phải [Em] chia lìa!

Mẹ già tóc sương, đứng [D] vẫy tay

Những em bé quê tôi, áo [Em] rách vai

Buổi chiều im hơi, tiếng gió [B7] cũng thôi

[B7] Ðời lặng im rồi! Ôi bao [Em] la âm thầm

Một đời lắng câm có [D] khóc thương

Chỉ một mình gào gọi trong [G] cô đơn

Có van [C] lơn miên man như bao [B7] nhiêu côn trùng

Chỉ gặp vô cùng! Bơ vơ [Em] ở trong lòng

[Em] Quê hương ta đâu? Gia đình ta đâu?

Bạn bè ta đâu? Người tình [Am] nơi nao?

[D] Tình đời ngày nào không ai [G] thấy đâu!

[C] Ôi thương yêu sao bỗng phai [B7] tàn mau

[Em] Con sông xưa đâu? Khu rừng xa đâu?

Ðường chiều thật sâu (cho) người [Am] tình ôm nhau

[D] Cuộc đời nhiệm mầu không mang [G] đớn đau

[C] Ôi thương yêu ca hát [B7] cho đời sau

[B7] Lìa khỏi quê nhà ôi phải [Em] chia lìa!

Người tình mắt xanh, với [D] áo hoa

Ðứng trong nắng thu xưa gió [Em] phất phơ

Người tình như mơ, tiếng hát [B7] võng đưa

[B7] Ðời nhẹ ru đời! Cho tôi [Em] hương trời

Nào ngờ rẽ đôi có khóc [D] nhớ ai

Chỉ là lời gào gọi không [G] nguôi ngoai

Chốn bơ [C] vơ không tên sống như [B7] bao côn trùng

Ðời tàn tạ như chiếc lá rụng rời cuối [Em] đông