Bơ vơ ngõ hẹn hò

1. Đêm sương lạnh rớt bên [Am] đường [E7]

Em có nghe lòng tê tái không [Am]

Anh giữa trời khuya nhìn gió [Dm] lộng [G]

Nghe hồn hoang lạnh phút trông [C] mong. [E7]

Anh nhớ chiều qua lối hẹn [Am][Dm]

Sao giờ không thấy dáng em [E7] qua [Am]

Lang thang phố cũ chừng xa [Dm] lạ [E7]

Sương ướt bờ vai nỗi xót [Am] xa.

 

ĐK:

Em [A7] sao quên hẹn để anh [Dm] chờ [G]

Phố vắng thưa người anh vẫn [C][E7]

Em sẽ cùng [F] anh về lối [Dm] hẹn [G]

Cho niềm mong đợi hết đong [C] đưa.

[E7] Nhưng tiếng thời [A7] gian không đợi [Dm] chờ [G]

Riêng mình anh giữa phố bơ [C][E7]

Tâm tư nát vỡ niềm trông [Dm] đợi [E7]

Rơi rớt hồn tôi giữa phố [Am] xưa.

 

2. Sương khuya lạnh buốt vai [Am] gầy [E7]

Đêm vắng nghe buồn rơi xuống tay [Am]

Cho phút chờ mong dài ngóng [Dm] đợi [G]

Cho lòng điên dại suốt đêm [C] nay. [E7]

Em hỡi người yêu tiếng hẹn [Am][Dm]

Bây giờ con phố vắng chân [E7] qua [Am]

Sương rơi giá buốt bờ vai [Dm] lạ [E7]

Em có hay là, anh vẫn [Am] chờ?