Bôn Ba (Nước Ngoài)

[Bm]Nơi vùng trời xa xôi lòng tôi đã [A]lớn hơn xưa

[G]Chẳng còn nữa nhiều đêm chan chứa nỗi [A]buồn

Nhiều [Bm]hơn cả điều tôi muốn là trở về [A]với quê hương

[G]Xuân gần sang [A]có người đang nhớ [Bm]nhà

 

[Bm]Thăng trầm và chông gai làm chai đi [A]nét thơ ngây

[G]Càng đi xa lại càng thấy nhớ gia [A]đình

Nhiều [Bm]năm miệt mài bôn ba làm tôi đã [A]biết quý hơn

[G]Những giây phút [A]yên bình khi ở [Bm]nhà

 

Ngày chưa biết quê ta [D]nghèo chỉ mơ bước đi muôn [F#m]nẻo

Thả đôi cánh bay xa [E7]hoài Oh oh nước [Bm]ngoài

Giờ con đã ở nơi [D]này cuộc sống khác xa quá [F#m]vậy

Chỉ mong bớt lo tương [E7]lai

 

[Bm]Tôi của ngày hôm nay chẳng còn yếu [A]đuối như xưa

[G]Vì chông gai làm tôi vững chãi kiên [A]cường

Thành [Bm]công nào bằng khi ta hiểu ra đôi [A]thứ tầm thường

Phù [G]phiếm xa hoa [A]không bằng cơm ở [Bm]nhà

 

[Bm]Đã nhiều năm trôi qua từ khi tôi [A]bước ra đi

[G]Lòng tôi mong mẹ cha vẫn sống yên [A]bình

[Bm]yêu thật nhiều quê hương từ lâu tôi [A]nhớ thiết tha

[G]Cha mẹ ơi [A]mai là con sẽ [Bm]về

 

Vì khi biết quê ta [D]nghèo, rủ nhau bước đi muôn [F#m]nẻo

Tìm đất khách mong làm [E7]giàu mai sau ngẩng [Bm]đầu

Mà đâu biết trong đêm [D]dài người không muốn ta ở [F#m]lại

Chạy trong giá băng mệt [E7]nhoài tâm tư hoang [Bm]mang.

 

Dù nghe lắm nỗi bi [D]hài người ta vẫn đi nước [F#m]ngoài

Rời xa bữa cơm ở [E7]nhà qua nơi khác [Bm]lạ

Và trong lớp thanh niên [D]làng người may mắn đi vững [F#m]vàng

Còn ai trắng tay quay [E7]về.

 

Mẹ [Bm]nghe không tiếng ồn [A]ào anh em họ gửi lời [G]chào

Mẹ chớ nghĩ [A]ngợi bên này chúng con mến thương [Bm]nhau

Một [Bm]mai nắng xanh [A]trời, rời nơi nương náu một [G]thời

Về trong đôi [A]mắt rạng [Bm]ngời.