Buồn lẻ bóng

1. Nỗi buồn [G] ơi làm tôi nhớ hình bóng một [D] người

Chuyện ngày [Am] xưa mình chung lối em còn hay [D] chăng?

Ôi vòng [C] tay ân tình say lời thắm thiết [Em] ấy

Ta trao [Bm] nhau tình ái ân nên quên thời [D] gian.

 

2. Kể từ [G] khi em cất bước làm dâu nhà [D] người

Từng chiều [Am] rơi anh lẻ bóng ôm đàn đơn [D] côi

Em về [C] đâu cho mình tôi sầu dâng muôn [Em] lối

Chiếc mai [Bm] trâm anh giữ [D] mãi thương thầm đầy [G] vơi.

 

ĐK:

Đường tình [G] ơi giờ mất [Em] lối giữa chúng [C] ta

Anh như [G] con tàu không bến [D] bờ

Ánh trăng [Am] thơ xa vời [C] quá bóng đêm [Bm] tàn

Ôi nỗi [D] buồn mang trong con [G] tim.

 

3. Ngày lại [G] đêm ôm chiếc bóng trong cõi đời [D] này

Nụ cười [Am] tươi giờ tan biến khung trời năm [D] xưa

Con đường [C] quen ta dìu nhau tìm đâu thấy [Em] nữa

Vì giờ [D] đây anh xa em bến bờ đại [G] dương.