Buồn như thông xanh

1. Những

câu ân tình còn đâu [G] hỡi anh

Bước chân em [Em] về đường xưa [Am] vắng tanh

Tình như ngọn [C] gió thoáng qua khung [Em] trời

Người như hạt nắng vỡ tan trong [C] đời

Giờ [Em] còn lại lời yêu [Am] lẻ loi [D7]

 

2. Những

câu ân tình chìm trong [G] dở dang

Phố xưa u [Em] buồn vì em [Am] nhớ anh

Mùa thu lặng [C] lẽ thoáng qua tay [Em] người

Mùa đông vội vã đến bên hiên [C] rồi

Em [D7] ngậm ngùi nghe mưa [G] mãi rơi

 

ĐK: Từ ngày anh [Em] đi, đời vắng không còn [Am] ai

Dìu bước em đêm [C] dài, nghe giọt [D7] buồn còn đọng trên khoé [G] môi

Tình như thông [Em] xanh, lặng đứng trong hoàng [Am] hôn

Ngày tháng xưa nơi [C] này, ta ngại [D7] ngùng trao chiếc hôn nồng [G] say

Có hay từ [Em] lúc anh [C] về gió mưa lạc [Am] mất

câu [Bm] thề

Đời nào [Am] hay ta mất nhau từ [D7] đấy

Buồn vương đôi [Em] mi, vì biết không thành [Am] đôi

Hạnh phúc theo chân [C] người, không trở [D7] lại để lòng em đắng [G] cay

Ngoài kia mưa [Em] rơi, thành phố không còn [Am] ai

Trời đã khuya lâu [C] rồi, em lạc [D7] loài như tiếng chim lẻ [G] loi

Giấc mơ lặng [Em] lẽ trong [C] đời, phố khuya giờ [Am] vắng anh [Bm] rồi

Còn một [D7] người lệ rơi nghe đắng [G] môi