Cách Ngạn ( Đôi Bờ Cách Trở )

1. Khung cảnh khi [D]ấy không quên được

Con đường huyên [F#m]náo ai đứng đó

Bên lề ai [Bm]hé môi nụ cười duyên dáng

Cứ say đắm [G]lòng nhớ mãi trong [A]lòng ta

 

Một đời đâu [D]có bao nhiêu lần

Trong lòng canh [F#m]cánh sao không dứt

Đi tìm đi [Bm]kiếm nơi bao tình bao ý

Không hoài nghi [G]nữa suốt kiếp mong bên nàng[A]

 

[G]ta cứ [A]hoài trông mong

[Bm]Nâng chén ta tiêu [A]sầu không dứt

Trời [G]xanh có [A]đàn chim muông

[Bm]Bay lượn luôn có [A]đôi

 

Cũng do nàng [G]xa khuất làm

Trái tim rối [A]bời khóe môi ướt lệ [Bm]bấy lâu [A]

Sao chúng ta [G]luôn cách biệt

Mỗi bên mỗi [A]người đứng, đôi ngã nhìn [Bm]nhau [A]

 

2. Không còn đâu [D]sắc xuân yêu kiều

Không còn giây [F#m]phút bên nhau nữa

Không còn mưa [B]tí tách trên cành [Em]sen ấy

Cớ sao nỗi [G]lòng yếu đuối không [A]dập tắt

 

Bao lần nhung [D]nhớ khi xa nàng

Bao lần đau [F#m]nhói đêm thổn thức

Nhưng nàng nay [Em]mở một phương trời [E]xa cách

Tim này tan [G]vỡ khi ai đang nơi nào

Hai người sao [A]cứ qua phong ba lại cách xa

 

[G]Bước qua phong ba [A]nào sá chi [Bm]

Riêng mình [A]ta sợ suốt kiếp cô độc

[G]Có khi quanh ta [A]nàng đâu đó [Bm]

Bình [A]minh vừa lên nàng như biến [G]tan [A] [Bm]

Nàng [A]đang ở đây chờ ta phải [G]chăng? [A] [Bm] [B]

 

[G]Bước qua phong ba [A]nào sá chi [Bm]

Riêng mình [A]ta sợ suốt kiếp cô độc

[G]Có khi quanh ta [A]nàng đâu đó [Bm]

[A]ta hoài mong chờ nàng mãi [Bm]