Cánh rừng đông

1. [Em] Rừng trở lạnh vào [G] đông

Mình [Am] em lặng chờ [C] trông

Anh [E7] như cánh chim ngoài [Am] ngàn

Em ôm tháng năm võ [D] vàng

Bên trời cõi mộng ly [B7] tan

 

2. [Em] Người đưa mộng vào [G] thơ

Mình [Am] ôm hận vào [C]

[E7] Mi em ướt đêm lạnh [Am] đầy

Sương đêm thấm đôi vai [D] gầy

Giọt [B7] sầu rụng xuống đêm [Em] nay

 

ĐK: Rừng thay [Em] lá nhưng ai mịt mờ

Còn lại [Am] em rêu phong nửa [D] đời

Mơ một làn môi mơ một vòng [C] tay

Quàng bờ vai [B7] ấm nồng.

Người xa [Em] vắng đêm nghe lạnh lùng

Đời hoang [Am] phế anh xa nghìn [D] trùng

Mơ một làn môi mơ một vòng [C] tay

[B7] ấm em đêm [Em] nay