Cánh Thư Cuối Cùng

Cánh thư cuối cùng [G], em trao tôi lời cay [Em]đắng

Em xa [C]tôi, xa tôi từ [D]đây

Những con [C]đường quen, giờ [Cm]ta

riêng [Am]bước... Xót xa dấu thời [D]gian

Và những ban mai ấy [G], không hân hoan vui đón [Em]nắng

Giọt sươngbỗng [Bm]thấy mình cô [C]đơn

Những [Am]yêu thương, khắc ghi [Cm]bằng năm tháng dại [G]khờ

Tan [D]mau như cơn [G]

Người yêu [Em]hỡi, sao cánh thư [D]không mang lời hẹn hò [C][G]ư

Và nước [Em]mắt, sao nỡ [D]rời khi nắng vẫn lung [Cm]linh kỷ [G]niệm ?

Người yêu hỡi [Em], sao cánh thư [D]không mang lời giận hờn tình [C]đầu [G]

Vụn tan [Em]những, những điều nâng [D]niu

 

Cánh thư cuối cùng, quên bao điều

chưa nói. Nơi cô đơn, lung linh giọt sương.

 

Tìm con phố những ngày mưa dông. Những

yêu thương khắc ghi bằng năm tháng...

Để nước [G]mắt... trên cánh [D]thư... [Cm]nhạt [G]nhoà