Cao ốc 20

[Dm] Mưa sẽ không còn rơi, nước mắt rồi cũng [Am] khô, và tim em sẽ không còn đợi,

Những món quà kỉ [Bb] niệm, một thời gian sẽ không dòm [C] tới

Và anh sẽ thoáng qua trong [F] tâm trí em là một kẻ lạ em [A] gặp ở trong dòng đời

Em sẽ [Dm] quên, quên cả những vị ngọt và đắng

Quên ngày [Am] đó cả 2 đã thua khi đã chọn mình thắng,

Quên là [Bb] anh đáng yêu hay quên là [C] anh đáng hận,

Quên một [Dm] người đã có thể từng làm em yêu hơn bản thân,

Quên thứ tình [Dm] cảm nặng nhất, khi phải đặt lên cán cân,

Quên vết [Am] thương làm em đau nhức, và đêm nó nhân vạn lần,

Quên những lời [Bb] ca anh viết, từng chi [C] tiết về anh,

Từng nụ [F] hôn, từng tin nhắn mà anh không [A] biết để dành.

Em ơi, [Dm] tất cả nỗi nhớ này để đâu, [Am] anh mang theo nó chẳng thể lâu

Những thước [Bb] phim, những

câu chuyện tựa như [C] giấc chiêm bao

Một ngày nào [Dm] đó, em sẽ quên là ta đã mất đi nhau.

Và rồi anh [Dm] cũng sẽ phải nhận ra, em đã [Am] đi xa từ hôm qua.

[Bb] những ký ức lúc [C] trước, sau này chỉ [F] là những điều khác [A] lạ.

Nói với [Dm] nhau một

câu đi, để sau này, [Am] ta không lưu luyến đến nhau.

[Bb] anh mang theo nỗi [C] nhớ này chẳng thể [Dm] lâu.

Khi em [Dm] đi anh dùng thay thế là điếu thuốc lá và cà phê,

Những buổi [Am] tiệc không đường về, và những tin nhắn giờ đã trễ,

Anh như món [Bb] đồ thất lạc, không có [C] nơi trả về,

Nhưng nếu không [F] mất sẽ không tìm, thường thì [A] đời là thế

[Dm] Anh, nghĩ về quá khứ, không tính chuyện tương [Am] lai

Em không bên anh hiện tại, nhưng vẫn thấy em thường [Bb] ngày

Những thước phim, những lời [C] nhạc cấu xé

Những

câu [Dm] chuyện chỉ buồn cười khi ta kể nhau nghe,

Anh trở [Dm] về, thành phố này, đều là "đã từng"

Mang [Am] theo những kỉ niệm giờ em chả cần

Mẹ anh [Bb] nói, đây là nợ, anh phải [C] trả dần

Nhưng bao [F] lâu là điều duy nhất mẹ không thể [A] nói ra.

Đứng trên lầu [Dm] 20 của tòa cao ốc chỉ để hút cần và ăn tối

Với những cô [Am] gái nói lời yêu thương khi gặp vài lần là chăn gối

Vài người [Bb] bạn vẫn luôn có mặt, đỡ một [C] phần nào tăm tối,

Những tin nhắn [Dm] dài anh gửi cho em nhưng anh chưa từng làm văn giỏi,

Anh chỉ [Dm] muốn, có những cảm giác mà họ nói,

Anh [Am] muốn một lần tự do, muốn một lần được bỏ trói

Muốn gặp [Bb] em ngày đó, muốn là [C] anh hôm qua

Muốn cảm [F] nhận lời em nói, theo một [A] cách nôm na.

Nhưng mà...[Dm] tất cả nỗi nhớ này để đâu

[Am] Tất cả nỗi nhớ này để đâu

Em ơi.. [Bb] tất cả nỗi nhớ này để [C] đâu

[F] Anh mang theo nó chẳng thể [A] lâu.

[Dm] Áng mây kia đã quên anh [Am] rồi

Thành phố sau lưng anh [Bb] buồn,

Vậy [C] đâu là điều em [F] muốn [A]

[Dm] Áng mây kia đã quên anh [Am] rồi

Đừng bắt cơn đau dài [Bb] thêm

[C] anh mang chẳng thể [Dm] lâu.

* Và rồi anh [Dm] cũng sẽ phải nhận ra, em đã [Am] đi xa từ hôm qua.

[Bb] những ký ức lúc [C] trước, sau này chỉ [F] là những điều khác [A] lạ.

Nói với [Dm] nhau một

câu đi, để sau này, [Am] ta không lưu luyến đến nhau.

[Bb] anh mang theo nỗi [C] nhớ này chẳng thể [Dm] lâu.