Cha thiêng

1. Từ thuở [Em] nhỏ cha tôi vốn nghèo

Là người Bạc [D] Liêu sống hiền lành lắm ai [G] ơi

Khi lớn [Em] rồi cha xa quê [Bm] nhà

Gặp mẹ [C] tôi hạnh [Bm] phúc chung phận [Em] nghèo.

 

2. Rồi từ [Em] đó tôi sinh ra đời

Người cần [D] lao nên có đời sống yên [G] vui

Đi bán [Em] dạo cha lo gia [Bm] đình

Tiền đầy mồ [C] hôi nhưng [Bm] thấy đàn con [Em] cha cười.

 

ĐK:

[Em] Ôi nhưng đến một [C] hôm

Cha tôi lâm [G] bệnh không chữa nỗi người [Em] ơi

[Am] Ơi hỡi ông trời [C] cao

Sao ông sớm [D] đành lấy đi mạng người [G] cha.

[Em] Cha cha hỡi cha [C] ơi

Nay con trưởng [G] thành thì cha đã lìa [Em] xa

[Am] Bao nhiêu nỗi thương [D] cha

Nên trong giấc [Bm] mộng cha vẫn về bên [Em] con.

 

3. Rồi ngày [Em] tháng bôn ba quê người

Mỗi lần về [D] thăm bên mộ phần của cha [G] tôi

Nước mắt rưng [Am] rưng không ngăn được [Bm] dòng

Dòng lệ đầy [B7] vơi thắm sâu trên mộ [Em] cha.