Chén rượu đêm xuân

1. Đêm [C] xuân uống rượu làm [Am] thơ

Thả trôi bềnh [F] bồng nửa hồn về [G] đâu

Ru [Em] trăng lơ lững trên [Am] đầu

Ai ngân tiếng [G] sáo lòng sầu chơi [Dm] vơi.

Chốn [C] xưa người đã có [Am] đôi

Vườn xưa hoa [Dm] mộng ta dòng lệ [G] rơi

Tim [Dm] ta ôm một khối [F] sầu

Đêm xuân hư [G] ảo rượu đào ta [C] say.

 

ĐK:

Xuân năm [C] xưa ngắt nụ mai [Am] vàng

Tặng em cài [F] tóc giáng ngọc kiêu [G] sa

Xuân năm [C] nay diễm lệ gót [Am] ngà

Vườn hồng mở [F] lối ngậm ngùi thơ [G] xuân

Ngõ [Em] vắng giờ vãn khách [Dm] lai

Mỗi độ xuân [G] về để cung đàn [F] nhớ

[G] Dệt trắng đêm [C] dài.

 

2. Hương [C] xuân một thuở còn [Am] đây

Cớ sao bây [F] giờ nỗi niềm lặng [G] câm

Men [Em] cay ai rót hương [Am] tình

Cho ta say [G] khướt nhạc lòng tương [Dm] tư.

Giá [C] băng rượu đã thấm [Am] môi

vườn xuân vẫn [Dm] nở mà người chẳng [G] qua

Để [Dm] ta uống cạn chén [F] sầu

Đêm xuân chưa [G] cạn mà hồn ngất [C] ngây.