Chén tương phùng

1. [Em] Mình ba đứa phiêu du sông hồ ba cánh chim xanh bạt [G] gió [Em]

[Am] Đời đen trắng nếm gai từ lâu rồi đau đớn tước qua tuổi [Em] xanh

Tôi [Am] anh tuổi đôi mươi lúc [Em] trời đày nụ cười

Tôi [Am] anh tuổi ba mươi thành đô xa lắm [B7] rồi

[G] Sống với những chua [A] cay, đam mê quên ngày [B7] tháng

[G] Những ước muốn thanh [A] xuân hôm nay chưa nhàm [B7] chán.

 

2. [Em] Mình ba đứa hôm nay gặp nhau rồi nâng chén tiêu dao hồ [G] hải [Em]

[Am] Từ năm tháng cách chia biệt phương trời ba đứa dấn thân ngàn [Em] nơi

[G] Hôm nay vui anh [A] ơi chia nhau men rượu [B7] đắng

[G] Sống hết với đam [A] mê bên nhau ta cùng [B7] hát. [Em]

 

ĐK:

[Am] Bao nhiêu năm xứ [Em] người cơm áo

[C] Bao nhiêu năm núi [B7] cao rừng sâu

[Em] Trời Sài Gòn tôi [Am] đời ca sĩ

[B7] Anh em ta quên [A] sống cho ta bây [B7] giờ.

[Am] Quê hương tôi cát [Em] vàng sỏi đá

[C] Quê hương anh nước [B7] đục phù sa

[Em] Quê hương ta da [Am] vàng máu đỏ

[B7] Quê hương đó có tôi và [Em] anh.

 

3. [Em] Ngày mai bước phiêu du tôi về ba đứa nhớ

câu trần [G] thế [Em]

[Am] Rằng sương gió có phai bạc mái đầu ba đứa có khi gặp [Em] nhau

[Am] Rằng sương gió khắc ghi ngày tương phùng nâng chén chúc nhau ngàn [Em] chum.