Chỉ còn kỷ niệm

1. Nếu biết [Em] rằng anh sẽ nói chia [Am] tay

Em sẽ không bao [D] giờ về qua nơi [G] ấy [B7]

Nếu biết [Em] rằng đôi mình có hôm [Am] nay

Em sẽ không tìm [D] anh lúc mùa đông [G] tới. [B7]

Dù từng lời hẹn [Em] ước ta trao nhau một [G] đời

Mà người tình đành [D] nỡ lãng quên trong một [C] ngày

Giờ còn lại mình [Am] em [D] nghe tiếng buồn mưa [B7] rơi

 

2. Lúc biết [Em] rằng đôi mình đã chia [Am] tay

Anh vẫn như vô [D] tình về qua nơi [G] ấy [B7]

Để những [Em] ngày trên đường vắng mưa [Am] bay

Ta bước qua đời [D] nhau thấy lòng tê [G] tái. [B7]

Một cuộc tình lầm [Em] lỗi đã tan theo ngày [G] dài

Một người tình lừa [D] dối vẫn đi trong cuộc [C] đời

Chỉ còn lại mình [Am] em [B7] trong nỗi buồn hôm [Em] nay.

 

ĐK:

Tình yêu cho ta bao [Em] nhiêu đắm đuối một lần đã xoá mây [Am] bây

Người yêu cho em thêm [D] giây phút cuối rồi người cũng bước chân [G] đi

Làm sao em nỡ [B7] quên nụ hôn xưa vấn [Em] vương

Giờ mình [Am] em cô đơn trong đêm ngóng chờ mùa đông [B7] đến

Vì sao anh trao môi [Em] hôn đắm đuối dù lòng biết sẽ ra [Am] đi

Để em nơi đây bao [D] nhiêu tiếc nuối ngọt ngào trước phút chia [G] ly

Lòng em đang cố [B7] quên mà sao nghe nhớ [Em] thêm

Dù tình [Am] yêu đôi ta hôm nay [B7] chỉ còn là kỷ [Em] niệm.