Chiều buồn gác vắng

1. Chiều buồn qua gác [Am] vắng

Tôi lắng tai nghe [G] thời gian rót [Am] nhẹ vào [Dm] hồn

[Am] Nghe tiếng mưa [Dm] đêm rơi trong nức [E7] nở

Như than như [G] thở người mong nhớ [E7] người.

Chiều buồn qua gác [Am] vắng nghe tiếng ca u hoài

Nghe [F] gió len vào [E7] đời [Am]

Đêm gối đêm rã [Em] rời lặng [Dm] nghe tiếng mưa [E7] rơi

Mà thương nhớ một [Am] người.

 

ĐK:

Năm [Am] nao con [Dm] đường dài giữa hai gác [Am] vắng

Chiều mưa sớm [F] nắng đi về có [E7] nhau

Giờ [Dm] đây [G] hai đứa hai [C] nơi [E7] đời vương vấn đời.

[Am] Rồi từ ngày đó gác lạnh về thâu [Dm] đêm

Không còn nghe tiếng hát êm [Am] đềm

Để [E7] đêm nay đơn côi tôi nhớ thương một người về miền [Am] xuôi.

 

2. Vì đời trai lính [Am] chiến

Tôi xếp bút nghiên [G] từ xa gác [Am] trọ lên [Dm] đường

[Am] Ra chốn sa [Dm] trường bao năm ước [E7] hẹn

Tim tôi giữ [G] vẹn tình yêu buổi [E7] đầu.

Ngày về quê có [Am] hứa mai mốt em trở lại

Bên [F] gác xưa chung [E7] đôi, [Am]

Khi đã yêu nhau [G] rồi dù đây đó đôi [E7] nơi lòng tôi vẫn thương [Am] hoài.