Chờ kẻ phụ tình

1. Gặp [Am] nhau từ thời ấu thơ chung [D] trường

Mối tình [Am] đầu ta đã trao [C] nhau

Một [G] hôm người nói phải đi xa [Em] rồi

Vội trao tôi khúc ca [D] tình để rồi người đi mãi [E7] xa

Để lại mình [G] tôi ngày

câu hát

câu duyên [Em] tình

Thôi lỡ duyên [D] rồi thầm trách thân mình cô [E7] đơn.

 

2. Người [Am] đi có còn nhớ tôi nơi [D] này

Khúc ca [Am] tình tôi giữ còn [C] đây

[G] sao người vẫn chưa quay [Em] về

Tại tôi quá ngây thơ [D] dại hay người đã có ai [E7] kia

Cả tuổi thanh [G] xuân nhiều người đem tiếng thương trao [Em] tình

Mà tôi có đâu dám [D] nhận bởi [E7] lòng đã trót trao [Am] ai.

 

ĐK:

Chuyện tình [D] xưa còn đây người nhớ hay [Am] không

Mà chiều [D] nay trên đò xưa đã có thêm [Am] người

Người đang với [G] ai tay trong tay giống như nhân [Em] tình

Kề vai sát [G] vai ôi lòng tôi đây đau [E7] nhói.

Kỷ niệm [D] ta còn đây người nỡ quên [Am] sao

Mà nhìn [D] tôi rồi đi như kẻ xa [Am] lạ

Lệ tôi đã [G] tuôn trôi theo dòng nước kia vô [Em] tình

Lòng tôi nát [G] tan đứng nhìn kẻ phụ tình [Am] tôi.

* Trên bến [Am] sông con đò bao kỷ [C] niệm

Đợi chờ [D] ai theo tháng năm lòng đã héo [Am] mòn

Mà hôm [G] nay ai đã quên rồi

câu hẹn [C] ước

 

Câu đá [G] thề

câu chung [E7] tình nỡ quên rồi [Am] sao.

 

ĐK:

Chuyện tình [D] xưa còn đây người nhớ hay [Am] không

Mà chiều [D] nay trên đò xưa đã có thêm [Am] người

Người đang với [G] ai tay trong tay giống như nhân [Em] tình

Kề vai sát [G] vai ôi lòng tôi đây đau [E7] nhói.

Kỷ niệm [D] ta còn đây người nỡ quên [Am] sao

Mà nhìn [D] tôi rồi đi như kẻ xa [Am] lạ

Lệ tôi đã [G] tuôn trôi theo dòng nước kia vô [Em] tình

Lòng tôi nát [G] tan đứng nhìn kẻ phụ tình [Am] tôi.