Chúng Ta Cô Đơn Quá

Chúng ta [G]giờ, tại sao cô [D]đơn quá tựa [Em]những chiếc lá rơi lẻ [Bm]loi bên rừng

Chẳng một [C]nơi ban phiếu, để bày [Bm]tỏ nổi thiết [Em]tha, của [Am]một người cần một ai đó [D]thấu hiểu.

Vẫn biết [G]rằng tình yêu không [D]có lỗi là [Em]do khoảng cách đã làm [Bm]tim lạc nhịp

Để rồi [C]khi lặng im mới thấy [Bm]bầu trời [Em]đêm chẳng [Am]có ngôi sao nào thuộc về chúng [D]ta.

 

Phải mất bao [G]lâu để thời gian có [D]thể phai màu

Mất bao [Em]lâu để mình vượt qua [Bm]giông bão.

Chẳng còn [C]gì ước mong , chẳng phải [Bm]khóc ngược [Em]dòng

[Am]những kí ức sẽ biến tan vào [Cm]hư không.

[D]Nỗi đau [G]này thôi từ nay xin [D]phép khép lại

Vì chẳng có [Em]ai sẽ chẳng gì là [Bm]mãi mãi.

Lỗi do [C]mình đã sai, tình yêu [Bm]vốn chẳng tồn [Em]tại

Giờ [Am]nước mắt xuôi dòng, giờ [Cm]sát bên chỉ [D]còn lại [G]cô đơn.