Chuyện bình thường

1. Chuyện tình [Gm] yêu mơ ước đâu được em

Khi nước mắt đêm [F] dài mới biết tình chua [Bb] cay

Lời thề [Cm] xưa sao như thoáng mây [Gm] bay

Than thở chẳng người [F] hay trách ai mau đổi [D7] thay.

Nào ngờ [Gm] đâu sau phút giây gần nhau

Tim chất chứa âu [F] sầu biết cúi đầu thương [Bb] đau

Còn gì [Cm] đâu sao không nói cho [Gm] nhau

Vơi hết nỗi niềm [F] đau mình [D7] hẹn đến mai [Gm] sau.

 

ĐK:

[G] Rồi từng ngày trôi [Bm] qua [E7]

Buông [Am] xuôi trong [G] trống vắng cuộc [C] đời [Am]

[D7] Giọt buồn chìm trong [Bm] đêm

Nhớ [D7] nhau tôi chôn kín kỷ [G] niệm

[G] Trời còn đông cơn [Bm] mưa [E7]

Vây [Am] quanh trong [G] vũng nước đời [C] mình [Am]

[D7] Còn lạc loài đơn [Bm] côi

Âm [D7] thầm như chiếc lá vàng [G] rơi.

 

2. Giờ mình [Gm] tôi trên phố khuya lẻ loi

Tôi mới biết xa [F] xôi nuối tiếc tình dang [Bb] dối

Người về [Cm] đâu chân ta vết rong [Gm] rêu

Cho bến vắng đìu [F] hiu xót xa cho tình [D7] yêu.

Chuyện thường [Gm] thôi nhân thế xưa và nay

Cay đắng chẳng riêng [F] mình thế mới hiểu yêu [Bb] đương

Đời bạc [Cm] đen tôi đâu dám bon [Gm] chen

Bao ước muốn nhỏ [F] nhoi chuyện [D7] thường thế nhân [Gm] thôi.