Chuyện Người Anh Thương

Đêm qua em không gọi [C] cho anh, màn đêm chung gối [G] a làm bạn

Như một thói [Am]quen, a ôm đàn, ngồi chờ tin[Em] em

Là vì a [Fmaj7] cố chấp, không [Fm6]chấp nhận rằng mình xa [Em] nhau. [Am]

Hay tại vi yêu [Dm] em, a cứ thế mãi ôm niêm [G]đau

 

Sài [C] Gòn, trời k nắng mây mang mác [G] buồn.

Chac tai may nho [Am] em, nên gửi nắng đi tìm hương [Em] em

Anh biết ta vẫn [Fm] còn, còn hoài xa [Fm6]xăm

Còn cần nhiều [Em] lắm để nỗi nhớ ngắn [Am] lại

[Dm]Mây về đâu, có mang theo em tôi quay về [G] không ?

 

Vi em quên rằng ai ở [C] đấy.

Ai níu lại từng giọt lệ rớt [G] rơi

Còn nụ cười buổi chiều hôm [F] ấy, khi ta [G]hứa sẽ yêu nhau [Em] đậm sâu. [Am]

Tháng năm còn [Dm] dài phong ba ngày [Fm]sau, hứa chẳng lạc [Em]nhau giữa cuộc sống [A7] muôn màu,

[Dm] Sao giờ đây, kí ức xưa vụt [G] bay ?

 

Cả thanh xuân của anh ở [C] đấy, gió cuốn hết, a gom góp [G]nơi này.

Chuyện về người a yêu thương [Am] lắm, nhắm mắt [G]lại rồi người xa [Em] xăm. [Am]

Chẳng còn những nụ [Dm] hôn sau ô cửa [Fm]xanh

Chẳng còn những chiều [Em]mưa dưới thành phố [A7] buồn.

Chẳng còn em [Dm] nữa, thôi anh [G] xin cho kí ức ngủ [C] ngoan !