Chuyện thần tiên (Đồng Thoại)

chờ em ngày qua[F] ngày, hoài mong trong [Dm]vô vọng.

Người đi còn anh[Bb], với tiếc nuối trong [C]anh..

Hoàng hôn về đêm[F] dài, từng bước em [Dm]theo ai...

Lặng im mình anh[Bb] tìm lại mình trong giấc mơ [C]..

 

Rồi ngày tháng cứ[Am] trôi xa, cố đếm nổi nhớ[Dm] thương em ngày qua.

Phiêu bồng như gió[Bb], tình ngỡ đã phai nhòa [C].

Hẹn người dưới những[Am] cơn mưa.

Nụ cười trong veo[Dm] cùng ánh mắt, khiến anh bật khóc[Bb], nỗi nhớ em đầy [C]vơi.

 

Dù nói chia tay[F], sao vẫn yêu [Am], thương nhớ em [Am7]vẫn luôn đong [Dm]đầy.

Phải chăng anh đã[Bb] quá xót [C]xa vì để mất [F]em [F7],

Dường như đã [Bb]biết, giữa trái [C]tim người nào muốn đôi[Am] chúng ta chôn vùi [Dm].

Có thể nào[Bb] tình yêu không[C][F]mơ.

 

Nhìn về nhứng áng[Am] mây xanh, trôi theo làn gió[Dm] phiêu du mù khơi.

Bao giờ em nhớ[Bb], từng phút giây bên anh [C],

Từng chiều thấm tuyết[Am] mưa rơi,

Tìm về trong anh[Dm] ngàn ký ức. Bước chân lạnh [Bb]lẽo, nỗi nhớ em đầy [C]vơi.

 

Dù nói chia tay[F], sao vẫn yêu [Am], thương nhớ em [Am7]vẫn luôn đong [Dm]đầy.

Phải chăng anh đã[Bb] quá xót [C]xa vì để mất [F]em [F7],

Dường như đã [Bb]biết, giữa trái [C]tim người nào muốn đôi[Am] chúng ta chôn vùi [Dm].

Có thể nào[Bb] tình yêu không[C][F]mơ.

 

Người hãy tin anh[G], trong phút giây[Bm] bao đắng cay[Bm7] sẽ mãi xoá [Em]nhoà.

Rồi một ngày mới[C] đón ánh [D]dương về cùng khúc [G]ca [G7]...........

Và anh mơ [C]ước sẽ có [D]em mình cùng nắm tay[Bm] bước trên con đường [Em].

Và muôn sắc màu[C] tình yêu thêm[D] đẹp [G]hơn.

 

Một thoáng mưa [A]rơi, nước mắt rơi[C#m] hay nỗi đau[C#m7] gửi nơi xa [F#m]vời.

Và tình yêu hỡi [D], thiếu vắng [E]em đời này lẻ [A]loi [A7].....

Ngậm ngùi nuối [D]tiếc, những năm tháng[E] bên em ngây thơ[C#m] hát vang khung trời [F#m].

Mưa kỷ niệm[D] tình yêu thêm[E] đầy [A]vơi.

 

Anh vẫn chờ [D]và yêu em[E] người [A]ơi.