Chuyện tình buồn Lan và Điệp

1. Chuyện [Dm] tình, của người con [F] gái tuổi vừa đôi [Dm] mươi

Xinh [Gm] tươi, như là hoa [Am] cúc nhưng sớm vội phai [Dm] tàn

Chàng [C] vì, tình hờ phân [F] ly nàng [Dm] buồn, vào chùa quy [F] y

Mà trong tâm [Bb] trí còn vấn vương một [Dm] người.

 

2. Chiều [Dm] chiều, chuông chùa vang [F] tiếng nhớ người tình [Dm] xa

Lan [Gm] ra, sau vườn đứng [Am] khóc lệ mãi tuôn [Dm] trào

Thương [F] từng, chiếc lá đa [Gm] rơi nghe hồn Lan [Bb] chết rơi theo lá [Dm] vàng

Ai [C] ơi, có thấu cho [F] lòng Lan sầu biết [A7] mấy khi tình bay [Dm] xa.

 

ĐK:

Người [C] ta, có cặp có [Dm] đôi, còn Lan thui [Bb] thủi lẻ loi một [Dm] mình

Điệp [C] ơi, sao quá vô [F] tình, gieo chi ngang [Am] trái để sầu cho [Bb] Lan

Người [C] mang một kiếp đa [Bb] đoan, yêu nhau son [Gm] sắc cũng [C] đành ly [F] tan

Dở [Gm] dang một mối tình [C] đầu, Điệp ơi duyên [A7] lỡ xin hẹn kiếp [Dm] sau.

 

3. Ngày [Dm] ngày, bên tàn kinh [F] cát cõi lòng quạnh [Dm] hiu

Bao [Gm] nhiêu, ân tình thương [C] mến giờ cố quên một [Dm] người

Nụ [C] cười, đã tắt trên [Bb] môi mà [Dm] lòng, thì vẫn chưa [Gm] nguôi

Điệp ơi Lan [Bb] chết mà [C] tình yêu chưa [F] hết hoài nhớ [A7] thương một [Dm] người.