Có anh bên đời

1. Trên phố khuya thưa dần bóng [Em] người

Cơn gió đêm [D] mang lạnh buốt [B7] về

Có dáng ai [D] âm thầm trên [B7] đường

Phỗ [D] vẫn như bao [B7] lần

Im [Am] lắng theo chân [B7] người

Ngọn đèn đường vàng buồn hiu [B7] hắt

 

2. Khi cánh nhung kia vừa khép [Em] lại

Ai nhớ đến [D] anh người ôm [B7] đàn

Đem tiếng tơ [D] vương hòa tiếng [B7] lòng

Cho [D] khúc ca thăng [B7] trầm

 

Câu [Am] hát thêm ngọt [B7] ngào

Cùng điệu nhạc ngất ngây hồn [Em] ai

 

ĐK : Nhẹ rung theo bàn tay năm [Em] ngón

Đàn ngân [E7] lên ngàn muôn âm [A] sắc

Réo rắt trên cung [F] đàn, nghe thiết tha êm [B7] đềm

Dìu hồn người vào trong cõi [G][B7]

Gửi bao nhiêu niềm thương nỗi [Em] nhớ

Vào dây [E7] tơ lòng như vương [Am] vấn

Say đắm trong tâm [F] hồn, cho thế nhân bao [B7] người

Hiểu được rằng có anh đời [Em] vui.

 

3. Xuân đến thu qua rồi đông [Em] tàn

Lặng lẽ như [D] bao ngày trong [B7] đời

Anh vẫn mê [D] say cùng tiếng [B7] đàn

Dẫu [D] có ai hững [B7] hờ

Dẫu [Am] chẳng ai mong [B7] chờ

Thì cuộc đời vẫn luôn cần [Em] anh.