Cô Đơn Giữa Cuộc Tình

1. [Em]Em cô đơn [Am]quá, giữa [D]bao chuyện của đôi [G]ta

[C]Em thấy sợ [Am]hãi hai chúng [F#m7b5]ta đang trôi về [B7]hai nơi

[Em]Bao lâu ta [Am]đã, chẳng [D]còn thể nói với [Gmaj7]nhau

[C]Trong em là [Am]bể tan những nghĩ [B7]suy cứ chồng chéo [Em]lên nhau

 

Giờ đây đôi [Am]ta lạ [D]lẫm

Giờ đây ta [D7]cứ như hai người [G]dưng

Dù còn [Dm]yêu và yêu, dù ta [E7]vẫn luôn dành tất [Am]cả cho nhau vậy [Am/G]thôi

Nhưng đêm [F#m7b5]về giật mình nhận ra

[B7]Mình đã xa lắm!!

 

[Em]Khi người ta cô đơn trái tim mong [Am]manh trở nên yếu mềm

[D]Cố sắt đá bên ngoài để che giấu [G]khi con tim tổn [B7]thương

[Em]Khi người ta cô đơn chẳng còn niềm [Am]tin hay mơ mộng chi

[C]Đôi tim xưa thấy [B7]nhau nay đã khác [Em]nhịp rồi. [B7]

 

[Em]Em đã sống với nỗi cô đơn trong [Am]em dường như quá lâu

[D]Sống với nỗi nghi ngờ giờ đây đã [G]như là một thói [B7]quen

[Em]Cố kìm nén cảm xúc giấu vào trong [Am]tim mãi mãi về sau

Để [C]lỡ nếu có mất [B7]nhau sẽ không thấy [Em]tuyệt vọng.