Cô gái chùa Dơi

1. Em [G] là cô gái xứ chùa Dơi về thăm quê núi xa xôi

Ven [C] đường ai trải lúa vàng phơi để anh mê áo lụa quê người

Men [G] nồng hương nhãn như còn vương

Để anh luôn nhớ đến người thương

Ai [D7] về quê núi lúc chiều buông

Thương nhớ

câu hát giao duyên tình [G] thương

 

ĐK: Yêu [C] nhau mấy núi em cũng [G] leo

Mấy sông em cũng [C] lội, ngàn đèo cũng [G] qua

Thương [Am] nhau đâu quản đường xa

Cho vơi đi nỗi [Bm] nhớ cho ta thêm [D7] gần

Quen [C] nhau tri kỷ đôi lần

Cứ như đã hứa [D7] trọn một đời bên nhau

Nên [Am] lòng anh mãi xuyến xao

Nhớ trăng soi bóng [D7] núi nhớ người thân [G] thương