Cô Gái Và Cây Dương Cầm

Bởi vì [Am]em nên đêm vắng anh thức trắng

để cứ nhớ nhung, cứ [Em]nghĩ nhiều về một người.

Là bờ [Am]vai, là hàng mi, đôi môi bé cất

tiếng hát, anh say [Em]đắm và mỉm cười.

Những khi chỉ còn giọng [Dm]ca thánh thót,

ước mơ gom thành hạnh [Am]phúc dịu ngọt.

Chuyện là [Am]khi ngôi sao chiếu trên sân

khấu em bỗng hóa nên một [Em]đóa hồng rực màu,

Và từ [Am]đây nơi hiu hắt thêm thưa thớt rồi

giọng hát em chẳng [Em]cất nữa, một lần nào

Cả cây dương cầm và [Dm]anh trống vắng.

Mỗi đêm tĩnh mịch vài [Am]tiếng lạc nhịp.

Cứ mong em về rồi [Dm]cứ mãi

“giá…giá… [Am]như..”

 

[Am]Ngày em mắt cay cúi đầu nói lời cuối cùng,

[Em]là anh biết muôn phím đàn chỉ toàn nốt buồn.

Bài [Dm]ca cứ thét gào trong tim,

nhận [Em]ra đã tan đi mãi.

 

[Am]Hào quang có theo bóng em đến ngày cuối đời

[Em]và trong tiếng ca biết đâu có ngày rã rời.

Chỉ [Dm]muốn giữa trăm người vây quanh

thì [Em]em giữ cho riêng em

[Am]một góc trời yên bình.

 

Vì tình [Am]yêu hay như thế, hay đang dở

để có [Em]những tâm tư suốt cả một đời.

Nhạc và [Am]ca luôn cần nhau lúc thăng hoa

nhưng phút giây trôi qua [Em]mất là ngậm ngùi.

Phía sau ánh đèn thành [Dm]hai kiếp sống.

Khuất sau nụ cười là [Am]mối tình hờ.

Cố quên bóng hình người [Dm]anh đã trót yêu