Cỏ hoa

1. Người miền giới [D] tuyến một ngày trao [A7] thư một ngày mong [D] tin

Người hậu phương [D7] ơi tình còn thắm [G] thiết nồng nàn hay [F#m] quên [B7]

Sợ [Em] không gian thời gian đổi [F#m] biến, sợ [G] con tim lạc cung trìu [Bm] mến

Nghĩ [F#m] rằng ngày nào hoàng hôn [Em] không phải [A7] đến.

 

2. Đừng buồn đấy [D] nhé đừng hờn em [A7] ơi tội người đi [D] xa

Mình còn thương [D7] nhau thì lời trách [G] móc chỉ là cỏ [F#m] hoa [B7]

Bởi [Em] tôi không là cây là [F#m] đá, bởi [G] em không là chim là [Bm]

Chúng [F#m] mình chỉ là người muốn [Em] sống thiết [D] tha.

 

ĐK:

Em [G] ơi tôi viết giữa sa trường khi súng quân thù vang bốn [D] phương

Nhưng [B7] tôi mong em sống yên [Em] lành để đọc lá thư [A7] tình

Và em của [Em] anh đẹp mãi như trời [A7] xanh

 

3. Mình còn luyến [D] tiếc cuộc tình say [A7] mơ của ngày xa [D] xưa

Cười đùa bên [D7] nhau một vài tiếng [G] nói giận hờn vu [F#m][B7]

Thời [Em] gian đi rồi không về [F#m] nữa, chỉ [G] ghi trong hồn hoang tưởng [Bm] nhớ

Nhớ [F#m] nhiều để tìm lại tiếng [Em] nói ấu [D] thơ.