Có lẽ anh nên dừng lại

[C] Phố vắng thênh [Dm] thang, mình [C] anh bước lang [Dm] thang

Để [G7] rồi nhìn xung quanh anh chẳng [C] thấy em

[C] Phố cứ mưa [Dm] rơi, rơi [C] ướt khoé mi [Dm] tuôn

Anh [G7] đang, đang khóc vì một [C] người.

Yêu [C] thương bao năm như thế chẳng thể [G] nào giữ em được lâu

Anh yêu em hơn tất cả nhưng em [Am] vội quên mau

Thôi [C] anh gom hết kí ức để rồi [G] em sẽ lãng quên

Anh sẽ bước đi hoài để rồi quên [C] hết.

Anh biết anh sẽ lạc [Am] loài

Anh biết anh sẽ chơi [G] vơi giữa dòng đời

Chẳng biết [Em] anh phải cần thêm bao nhiêu thời gian [Am] nữa

Để cố quên đi một [F] người

Bao đêm anh đã [G] khóc giữa trời

Vì bao nhớ [Em] mong chẳng thể nào [Am] vơi.

Có lẽ anh nên dừng [C] lại

Đôi chân anh đã [G] quá mệt rồi

Dù có bước tới anh cũng vẫn là người [Am] sai

Thôi thì tình mình như [C] thế

Em đã bước đi quá [G] vội vàng

Chỉ còn lại [Em] đây những nỗi đau anh nặng [Am] mang.