Có một chiều xuân anh đến thăm em

1. Sương giá chợt [Dm] tan, màu [Am] trời thật yên

Dáng nào lạ [F] quen ai thoáng bên [Dm] hiên

Có đâu hẹn [E7] nhau mà lòng náo nức.

Có một chiều xuân anh đến thăm [Am] em

Đi giữa đồi [Dm] thông lòng [Am] người chợt rộng

Gió gọi mùa [F] sang mơ dáng ai [Dm] trông

Cánh hoa ngoài [E7] sân e ấp tình [Am] mộng.

 

ĐK:

Tình chênh [F] vênh lối [G] mòn

Tình yêu xưa có [Dm] còn

Mà sao nghe nhung [B7] nhớ, vui [E7] buồn.

Lời [A7] ai như suối [Dm] thơ

Còn yêu [G] đến bao [C] giờ?

Tình mênh [E7] mang soi [Dm] ánh trăng [Am] mơ.

 

2. Có một chiều [E7] xuân ta hứa yêu [Am] nhau

Yêu đến ngàn [Dm] sau mộng [Am] đẹp tình đầu

Nhớ một ngày [F] xuân ta đã đưa [Dm] nhau

Qua phố phường [E7] quen rực màu nắng ấm.

Gió chiều đồi thông

câu hát ai [Am] say

Thương lắm ngày [Dm] xưa, lòng [Am] sợ tình gầy

Khói chiều nhẹ [F] bay vương lấy vai [Dm] em

Ru những chiều [E7] êm, vội vã môi [Am] mềm.

 

ĐK:

Tình chênh [F] vênh lối [G] mòn

Tình yêu xưa có [Dm] còn

Mà sao nghe nhung [B7] nhớ, vui [E7] buồn.

Lời [A7] ai như suối [Dm] thơ

Còn yêu [G] đến bao [C] giờ?

Tình mênh [E7] mang soi [Dm] ánh trăng [Am] mơ.

 

2. Có một chiều [E7] xuân ta hứa yêu [Am] nhau

Yêu đến ngàn [Dm] sau mộng [Am] đẹp tình đầu

Nhớ một ngày [F] xuân ta đã đưa [Dm] nhau

Qua phố phường [E7] quen rực màu nắng ấm.

Gió chiều đồi thông

câu hát ai [Am] say

Thương lắm ngày [Dm] xưa, lòng [Am] sợ tình gầy

Khói chiều nhẹ [F] bay vương lấy vai [Dm] em

Ru những chiều [E7] êm, vội vã môi [Am] mềm.

Có một mùa [F] xuân trong mắt ai [Dm] quen

Ru giấc chiều [E7] êm, thương lắm môi [Am] mềm.