Cõi

1. Cõi [Am] đời, buồn vui thế [C] thôi, ngày qua nắng [E7] mưa

Cho đường dài còn ai đón [F] đưa

Cho thời [Dm] gian nước trôi qua [Am] ghềnh

Cho mùa [Dm] trăng mơ bong nhân [E7] tình

Cho [Dm] ta tìm về chốn [E7] xưa.

 

2. Cõi [Am] lòng, chợt vui nhớ [C] ai, chợt như nắng [E7] mai

Cho nụ hồng đẹp như áo [F] bay

Cho người [Dm] đi đọng mãi hương [Am] tình

Cho vườn [Dm] yêu mơ chút yên [E7] bình

Mơ chút yên [Am] bình.

 

ĐK:

Cõi [Am] tình, ai không [C] đến

Lạc [Dm] bước giữa đêm [G] đen

Lạc [C] bước giữa hư [F] không

Thắp [G] lên ngàn hi [C] vọng

Giữa bão [F] lòng nhớ [E7] nhung.

Cõi [Am] buồn, ai không [C] nếm

Trái [Dm] đắng của nhân [G] gian

Trái [C] cấm của yêu [F] đương

Để [Dm] tâm hồn hoang [E7] dại,

Để [Dm] men [E7] tình nồng [Am] say.

 

3. Cõi [Am] mộng, người ơi cứ [C] mơ, đàn gieo tiếng [E7]

Cho tâm hồn chợt dâng ý [F] thơ

Cho buồn [Dm] vui vây kín nỗi [Am] niềm

Cho người [Dm] xưa xa vắng trăm [E7] miền

Ta mãi đi [Am] tìm.