Con đường lá biếc

Em có [G] về ngang con đường lá biếc

Những buổi [C] chiều phủ nắng nhẹ đôi vai .

Nếu nghe [D7] tiếng chim kêu lời từ [G] biệt

Thương dùm [D7] anh dấu vết gót chân [G] nai.

Vì thuở [G] trước ngàn lần em qua đó

Mộng yên [C] bình theo lối sỏi ngây thơ

Mây rất [D7] trắng cho hồn em ngủ [G] trọ

Gió mùa [D7] xuân thơm ngát tuổi mộng [G] mơ.

Anh lênh [Em] đênh trên xứ lạ

Ước ngàn [C] lần được trở [G] về quê [D7] hương

Để thăm con đường hoa [G]

Lòng lâng [D7] lâng chân bước giữa phố phường.

Ngàn [G] lần anh níu tuổi [D] thơ [Am]

Nhưng cơn bão đến đem mây [D7] mờ

Che lấp lối quê [G] xưa.

Em có [G] về ngang con đường lá biếc

Giữ dùm [C] anh một chút phấn hương [D7] xưa

Thương dùm anh một loài chim đơn [Am] chiếc

Hót mong [D7] người trong suốt một mùa [G] mưa

Ừ thì [G] đó muôn [C] đời anh xây mộng

Và bây [D7] giờ anh sống kiếp tha [G] phương

Trong cơn [G7] bão tâm [C] hồn anh mở rộng

Để mong [D7] sao cho đến ngày hồi [G] hương