Cơn gió vô thường

1. Cho dù năm tháng [Am] vơi, đóa hoa quỳnh vẫn [Dm] nở

Con đường đi hấp [B7] hối, lòng nghiêng về [E7] viễn phố

Thôi [Am] thì ta cứ [Dm] đi bước chân đầy dấu [Bdim]bụi

Đêm về nghe tiếng [E7] gió, gọi ta giữa [Am] ngậm ngùi [Dm][Am]

 

ĐK: Sáng [F] nghe đời rất [Am] lạ, lúa [Dm] trơ từng gốc [G] rạ

Môi [C] nào ấm hơi [Dm] quen, môi [E7] nào héo xuân thì

[Am] thu về rất [F] lạ [Am] lá xanh rồi sẽ [Dm] già

Nghe [Em] ngọn gió chao [F] quanh, rơi [E7] rụng giữa hư [Am] không

 

2. Thôi thì ta cứ [Am] đi, phố không người đứng [Dm] đợi

Con đường vương chút [Am] nắng, lắng [B7] nghe hồn [E7] xa vắng

Thôi [Am] thì ta cứ [Dm] đi, gót chân nào đã [Bdim] mỏi

Bên đời nghe tiếng [E7] gió, gọi ta giữa [Am] vô thường