Còn mùa vàng hoa cúc

Khi anh [C] về còn mùa thu ở [Em] lại

Xác lá [G] vàng rụng mãi xuống hồn [C] em

Chiều chợt [F] buồn đọng tím cánh bằng [Em] lăng

Sông xưa [Dm] bỗng trở nên màu xa [G7] cách.

Khi anh [C] về mùa gió tràn qua [Am] phố

Mây mùa [G] thu sao xác dạt cuối [F] trời

Em nghe [Em] có mùi hương vờn tóc [Dm] ngắn

Kỉ niệm [G7] nào bùng dậy từ xa [C] khơi.

[C] Khi anh về mưa [G] dầm trên ngõ [Am] đợi

[F] Chân trời mưa khuất lấp chiều vắng tình [G] xưa

[G7] Xa vời [C] vợi.

Thôi anh [C] về dẫu phôi pha màu [Em] áo

Hương mùa [Dm] thu trên [G7] tóc ngắn nhạt [C] nhòa

Riêng em [F] biết giữa lòng mình giông [Dm] bão

Nhưng không [G7] quên những mùa cúc vàng [C] hoa.