Con nhớ mẹ hiền

1. Mẹ hiền giờ đây mái tóc pha [Em] sương

Nuôi nấng đàn con qua mấy đoạn [Am] trường

Mẹ tôi xưa dãi dầu mưa [Em] nắng

Thân cò lặn lội khuya [D] sớm

Nuôi con ôm trọn nỗi [Bm] niềm.

 

2. Kể từ ngày cha dứt áo ra [Em] đi

Cha nỡ lòng sao không nhớ thương [Am]

Mẹ tôi thao thức từng đêm [Em] vắng

U sầu ngậm ngùi cay [D] đắng

Khi [Bm] cha hắt hủi ra [Em] đi.

 

ĐK: Nơi phương trời xa con nhớ về [Em] mẹ

Ngày xưa ngỗ [D] nghịch nhưng [G] mà mẹ luôn thứ [C] tha

Tình mẹ bao [Bm] la con [D] biết lấy gì đền [G]

Từ ngày mưu [D] sinh con [Bm] thấu hiểu lòng mẹ [Em] hơn.

 

3. Bầu trời chiều nay nghe gió mưa [Em] bay

Con nhớ làng quê day dứt từng [Am] ngày

Về quê sau tháng ngày xa [Em] vắng

Mong được mẹ hiền la [D] mắng

Cho [Bm] con sống lại tuổi [Em] thơ.