Đà Lạt 1993

Gió đông tràn về trong thị [C]trấn buồn [Em]tênh,

[C]Núi bên đồi nằm nghe mưa [Bm7b5]hát tình [E7]ca.

Con [F]dốc, ngọn [G]đèn ngắm [Em]đêm êm [Am]đềm,

[F]Chắc về [C]thôi! Ai [Dm]đó ngủ [G]quên [C]thật rồi!

 

Ô cửa sổ mù sương mù [C]sao chẳng [G]tan,

[C]Căn phòng nằm nghiêng trông ra [Bm7b5]cuối chân [E7]đồi.

Gió [F]tắt ngọn [G]đèn cuối [Em]cùng của [Am]đêm,

[Dm]trái tim tôi cũng lịm dần muốn [G]khóc một chút cho tim ngủ [C]ngoan...

 

Mùa [F]đông làm sao lạnh giá bằng lời [Em]nói vô tình,

Bao [Dm]nhiêu nước mắt sưởi [G]ấm cơn đau [C]vô hình.

Nhà [F]ai vọng tiếng radio bài [Em]hát năm nào,

[Dm]“Đêm đông lao [G]xao, đêm đông [C]nhớ ai”

 

Ngoài [F]kia buốt giá sương bay ai đang sưởi [Em]ấm cho em?

Chắc [Dm]đã quên tôi như [G]quên những ngày [C]gian nan.

Ngày [F]mai nắng ấm tràn tới chúng ta không [Em]còn nơi [Am]đây,

[Dm]Chắc sẽ [G]tiếc nhau

câu [C]chào vui!...

 

Mai em rời xa nơi thung [C]lũng đầy [Em]gió,

[C]Mai em bỏ lại tôi bên [Bm7b5]núi, bên [E7]đồi.

Em [F]tắt ngọn [G]đèn cuối [Em]cùng của [Am]tôi,

Đom [Dm]đóm theo gió đông [F]lụi tàn tôi [G]tắt theo giấc mơ em vừa [C]tan