Đà Lạt Đến Để Chia Tay

Tôi còn [Em]nhớ ngày tháng [B7]Năm chiều [Em]tàn

Đôi bàn [C]tay em buốt [D]lạnh trong sương [G]gió. [E7]

Em lặng [Am]lẽ bên [B7]cạnh, [Em]hôn tôi rất [Em/C#]nhẹ

[Am]Đôi môi em [F#m7b5]khẽ cất [B7]lời.

 

Tôi chở [Em]em qua phố [B7]đông người [Em]xa

Núi đồi [C]chắn ngang bước [D]chân người [G]đi. [E7]

Gió khẽ [Am]hát [B7]rằng: “[Em]Tôi yêu rất [Em/C#]nhiều,

[Am]Yêu em [B7]không cần lý [Em]do”

 

Tôi yêu [Am]em [D]thế, [G]yêu những ngày [C]mưa

[Am]Yêu ngọn đồi [B7]thông trong chiều [Em]vắng. [E7]

“Phải chăng [Am]đây thành [D]phố [G]đến để chia [C]tay?”

[Am]Em ngày hôm [B7]ấy cất [Em]lời

 

Đà Lạt [Am]đến rồi [D]đi, [G]như khi tình [C]đến

[Am]Em đã vội [B7]đi thật [Em]xa. [E7]

Đà Lạt [Am]xa là [D]nhớ, [G]những đêm bơ [C]

[Am]Em lạc bước [B7]giữa núi [Em]đồi.

 

Tôi còn [Em]nhớ giây phút [B7]em lìa [Em]xa

Đôi hàng [C]mi nước mắt [D]rơi ngày hôm [G]ấy.

“Ôi thành [Am]phố [B7]còn [Em]đây

Nhưng chẳng [Em/C#]còn [Am]em tôi [B7]lặng trong [Em]sương”

“Ôi thành [Am]phố [B7]còn [Em]đây

Nhưng chẳng [Em/C#]còn [Am]em tôi [B7]lặng trong [Em]sương”

 

Tôi yêu [Am]em [D]thế, [G]yêu những ngày [C]mưa

[Am]Yêu ngọn đồi [B7]thông trong chiều [Em]vắng. [E7]

“Phải chăng [Am]đây thành [D]phố [G]đến để chia [C]tay?”

[Am]Em ngày hôm [B7]ấy cất [Em]lời

 

Đà Lạt [Am]đến rồi [D]đi, [G]như khi tình [C]đến

[Am]Em đã vội [B7]đi thật [Em]xa. [E7]

Đà Lạt [Am]xa là [D]nhớ, [G]những đêm bơ [C]

[Am]Em lạc bước [B7]giữa núi [Em]đồi.

 

Đà Lạt [Am]xa mù [D]khơi, [G]như em và [C]tôi

[Am]Tôi vẫn không [B7]quên ngày [Em]em đã [E7]nói

“Phải chăng [Am]đây thành [D]phố [G]đến để chia [C]tay?”

[Am]Tôi đã đánh [B7]mất em [Em]rồi.