Đà lạt Mộc cà phê

1. Đến Đà Lạt ghé mộc cà [F] phê,

[Dm] quán xinh [Bb] xinh nằm cuối con [C7] đường

Trong tiếng [Am] nhạc êm đềm chiều [Gm] nay,

bên ly cà [C7] phê ru hồn lữ [F] khách

Trải lòng [Bb] theo cơn gió cao [Am] nguyên,

thoảng mùi [Dm] hương thơm xứ muôn [Gm] hoa,

Đà Lạt xinh [Eb] tươi hân hoan đón chân ta [C7] về.

 

2. Đến Đà Lạt thấy lòng bình [F] yên,

[Dm] bước lang [Bb] thang nhìn nắng vương [C7] đồi

Đêm xuống [Am] dần nghe lạnh bàn [Gm] tay,

lung linh hồ [C7] xa sương mù giăng [F] khắp

Đàn dạo [Bb] muôn âm săc du [Am] dương,

thả hồn [Dm] trong

câu hát thân [Gm] quen,

Đà Lạt tình thu ngân [C7] nga đắm say ru [F] lòng.

 

ĐK : Không [F] gian quanh ta như lắng [Dm] đọng

khi

câu nhạc [C7] tình cao vút ngân [F] lên .

Giọt [Am] đắng mơ màng miền ký ức,

tìm [Gm] đến khung trời ngày xưa đó,

trong nỗi miên [C7] man cho ta ngất ngây tâm [F] hồn.

 

3. Nhớ đà lạt nhớ mộc cà [F] phê,

[Dm] nhớ thông [Bb] xanh rủ bóng bên [C7] hồ

Xa cách [Am] rồi nhưng lòng còn [G] vương,

ôi nhớ bâng [C7] khuâng giọt nồng môi [F] đắng

Đà lạt [Bb] ơi cho dẫu xa [Am] xôi,

gửi tình [Dm] cho mây gió bay [Gm] qua,

một bài hương [C7] ca mang bao thiết tha trao [F] người.