ĐÀ LẠT MỘT THỜI

1. Đà Lạt một [G] thời lòng tôi ghi [G] nhớ.

Bao năm qua [G] đi như thoáng gió [D7] đưa.

Bao năm qua [D7] đi xa khuất trong [G] mơ.

Với [G] những bóng hình [D7] xưa.

Thoáng [C] như trong sương [G] mờ.

 

2. Đà Lạt một [G] thời lòng tôi lưu [G] luyến.

Đôi bên quen [G] nhau như đã nên [D7] duyên.

Trong năm qua [D7] đi em vẫn không [G] quên.

Những [G] phút giây đầu [D7] tiên.

Ước [G] chừng là vô [G] biên.

 

Ra [G] đi đã không [D7] mong quay [G] về.

Không [C] ai đã quên

câu ước [D7] thề.

Thuyền [D7] đời cập bến [G] mê.

Dòng [C] đời ngăn cách [D7] chia.

Tình [D7] nghìn dặm sơn [D7] khê.

 

3. Đà Lạt một [G] thời lòng tôi yêu [G] mến.

Bao năm qua [G] đi tôi vẫn không [D7] quên.

Nhưng qua phong [D7] sương nơi chốn Lâm [G] Viên.

Lấy [G] đâu khâu bình [D7] yên.

Với [G] một thời hoa [G] niên.