Đà Lạt tình thơ

1. Một nét thẹn thùng đi giữa mùa [D] xuân [A7] [Bm]

Một dáng xinh [F#m] trong màu áo nâu [Bm] chàm [D7] [G]

Mình dìu nhau đến xứ thơ sương [Em]

Đường [G] yêu qua lối quanh [F#m] co

Đưa [A7] ta đi vào suối [D] vắng. [A7]

 

2. Đồi nhấp nhô đồi giữa những rừng [D] thông [A7] [Bm]

Ngàn ánh sương [F#m] mai hồng cánh hoa [Bm] đào [D7] [G]

Về miền thương nhớ kết hoa trao [Em] tình

Hình [G] yêu ta ghép chung [F#m] đôi

Tìm [A7] quên tháng năm lẻ [D] loi.

 

ĐK:

Bên [Bm] nhau đồi thông gió [Em] lộng

Bềnh bồng một cõi mênh [F#m] mông

Bóng [Bm] hình trong mắt [Em] trong [C]

Nhìn [G] đôi chim [Em] uyên ríu [G] rít

Hương tình tỏa ngát [F#m] thơm

Một [Em] lần vào mơ [A7] hoang.

 

3. Dệt mối duyên nồng trên cánh đồng [D] hoang [A7] [Bm]

Tình ái đôi [F#m] ta đượm thắm môi [Bm] hồng [D7] [G]

Miên man hạnh [phúc thiết tha vô [Em] vàng

Hòa [G] theo mê khúc xuân [F#m] sang

Trong [A7] bao cung đàn tiếng [D] tơ.