Đà Lạt tình xuân

1. Lời thì [Am] thầm em viết cho [C] anh

Giữa mùa [Dm] xuân hoa thắm nơi [Am] này

Ngàn thông rừng reo hát muôn [G] nơi

Giữa hoàng [F] hôn cho Đà Lạt tình [E7] xuân.

Lời thì [Am] thầm em gửi gió về rừng [F] thông

Tiếng thông [G] reo thay tình anh réo [C] gọi

Tiếng thông [Dm] reo gọi anh quay trở [G] lại

Để cùng [Em] em nhịp [Am] bước vào [E7] xuân.

 

2. Lời nguyện [Am] cầu tha thiết cho [C] nhau

Sau mùa [Dm] xuân sẽ kết duyên [Am] tình

Lời nguyện cầu sẽ mãi yêu [G] anh

Đà Lạt [F] ơi thung lũng vàng trong [E7] nắng.

Tình gọi [Am] mời như đã lên [F] ngôi

Nhưng hôm [G] nay mùa xuân hoa tím [C] buồn

Bước lang [Dm] thang mình em đêm trở [G] về

Đà Lạt phố [E7] phường phủ kín mù [Am] sương.

 

ĐK:

[Am] Qua con [F] phố khuya sương khuya mờ [Dm] giăng

Đèn [G] soi ngỡ bóng anh quay trở [C] về

Anh đâu [B7] rồi mùa xuân ơi đâu [E7] thấy

Em giờ đây một trời xuân buốt giá.

[Am] Nương nương theo [F] gió heo may về [Dm] đây

Mình [G] em dưới gốc thông xưa năm [C] nào

Hứa cho [Dm] nhau lời yêu

câu ước [G] nguyện

Nhưng sao [E7] giờ chỉ có một mình [Am] em.

 

3. Từng đêm [Am] về nghe tiếng ru [C] êm

Khúc à [Dm] ơi trăng nước mây [Am] ngàn

Từ bao giờ em vẫn ngóng [G] trông

Cho tình [F] em được yêu anh lần [E7] nữa.

Lời tình buồn em viết cho [F] nhau

Tiếng kinh [G] đêm lời em khấn [C] nguyện

Vấn vương [Dm] trong lời yêu tình [G] tự

Đà Lạt xuân [E7] về đợi mãi tình [Am] anh.