Đà Nẵng ơi đau cả quê hương

1. Người [Em] ơi biết được [Am] em cũng mang [C] niềm trăn [G] trở của lòng [Bm] mình y bác sĩ thân [Em] yêu

Quê [G] em trường [C] em quê [Em] hương Đà [D] Nẵng mang sức [G] mình [Bm] hủy diệt [Em] Corona

Người [Am] ơi khi mà đất [G] mẹ đau trên người đau [Bm] cả quê [Em] hương

Người [Am] ơi khi mà đất [G] mẹ đau một người đau [Bm] cả quê [Em] hương.

 

ĐK:

Đà Nẵng [G] ơi ta yêu người lắm [C] đó

Tha thiết người [Em] ơi qua từng hơi [G] thở

[Am] Mong từng ngày từng [C] giờ Đà [Bm] Nẵng được hồi [Em] sinh.

Đà Nẵng [G] ơi ta yêu người lắm [C] đó

Đất nước mình [Em] đây bao giờ ngơi [G] nghỉ

[Am] Mong từng ngày từng [C] giờ Đà [Bm] Nẵng được bình [Em] yên.

 

2. Rồi [Em] đây nước mình [Am] yên đã mang [C] nhiều hơi [G] thở của đồng [Bm] bào nơi khắp nước quê [Em] ta

Âm [G] vang Trường [C] Sa ngân [Em] nga Đà [D] Nẵng luôn nhớ [G] về một [Bm] thời đã [Em] qua

Trời [Am] sinh con người đất [G] Việt đau một người đau [Bm] cả quê [Em] hương

Trời [Am] sinh con người đất [G] Việt đau trên người đau [Bm] cả quê [Em] hương.

 

ĐK:

Đà Nẵng [G] ơi ta yêu người lắm [C] đó

Tha thiết người [Em] ơi qua từng hơi [G] thở

[Am] Mong từng ngày từng [C] giờ Đà [Bm] Nẵng được hồi [Em] sinh.

Đà Nẵng [G] ơi ta yêu người lắm [C] đó

Đất nước mình [Em] đây bao giờ ngơi [G] nghỉ

[Am] Mong từng ngày từng [C] giờ Đà [Bm] Nẵng được bình [Em] yên

[Am] Mong từng ngày từng [C] giờ Tổ [Bm] quốc được bình [Em] yên

[Am] Mong từng ngày từng [C] giờ Tổ [Bm] quốc được bình [Em] yên.